| Singular | Dual | Plural |
| Nominative |
भ्रान्तचित्तः
bhrāntacittaḥ
|
भ्रान्तचित्तौ
bhrāntacittau
|
भ्रान्तचित्ताः
bhrāntacittāḥ
|
| Vocative |
भ्रान्तचित्त
bhrāntacitta
|
भ्रान्तचित्तौ
bhrāntacittau
|
भ्रान्तचित्ताः
bhrāntacittāḥ
|
| Accusative |
भ्रान्तचित्तम्
bhrāntacittam
|
भ्रान्तचित्तौ
bhrāntacittau
|
भ्रान्तचित्तान्
bhrāntacittān
|
| Instrumental |
भ्रान्तचित्तेन
bhrāntacittena
|
भ्रान्तचित्ताभ्याम्
bhrāntacittābhyām
|
भ्रान्तचित्तैः
bhrāntacittaiḥ
|
| Dative |
भ्रान्तचित्ताय
bhrāntacittāya
|
भ्रान्तचित्ताभ्याम्
bhrāntacittābhyām
|
भ्रान्तचित्तेभ्यः
bhrāntacittebhyaḥ
|
| Ablative |
भ्रान्तचित्तात्
bhrāntacittāt
|
भ्रान्तचित्ताभ्याम्
bhrāntacittābhyām
|
भ्रान्तचित्तेभ्यः
bhrāntacittebhyaḥ
|
| Genitive |
भ्रान्तचित्तस्य
bhrāntacittasya
|
भ्रान्तचित्तयोः
bhrāntacittayoḥ
|
भ्रान्तचित्तानाम्
bhrāntacittānām
|
| Locative |
भ्रान्तचित्ते
bhrāntacitte
|
भ्रान्तचित्तयोः
bhrāntacittayoḥ
|
भ्रान्तचित्तेषु
bhrāntacitteṣu
|